|
 |
 |
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
|
|
|
| 01/02/2010 |
Mặc cho tôi có gọi điện, nhắn tin xin lỗi xin tha thứ thì anh vẫn lạnh lùng, vẫn thờ ơ... Tôi đau khổ trong tuyệt vọng, nỗi hối hận ngày càng dâng cao. Bây giờ tôi phải làm sao để anh tha thứ cho tôi, tôi muốn được ở bên anh như lúc xưa... Nhưng tất cả đã quá muộn màng....! |
| Tôi và L quen nhau từ khi tôi còn là học sinh lớp 10, lúc đó L học lớp 12. Chúng tôi quen nhau vì ở cùng nhà trọ. Lúc ấy L đã có người yêu nhưng tôi vẫn thích anh, vì anh rất đẹp trai lại có đôi mắt mơ huyền làm tôi cứ say đắm mãi... Và thế là tôi đã yêu anh... Còn anh thì dần dần đã thích tôi nhưng không phải là tình yêu. Một năm sau anh tốt nghiệp và đã rời xa tôi, để tôi lại một mình. Ba năm sau chúng tôi gặp lại nhau, tình cảm ngày xưa đã khiến chúng tôi quay lại và chính thức quen với nhau. Anh là bộ đội, học ở trường sĩ quan lục quân 2, còn tôi là sinh viên của trường Cao đẳng Bến Tre, mỗi năm chúng tôi chỉ gặp nhau đôi ba lần. Có lẽ khoảng cách quá xa nên anh đã có người con gái khác, LP-đó là tên người con gái anh quen. Tôi cũng biết chuyện về người con gái ấy nhưng tôi vẫn chấp nhận và tha thứ tất cả. Anh yêu người ấy nhiều hơn tôi, ở bên người ấy cũng nhiều hơn ở bên tôi. Và mối tình tay 3 cứ diễn ra mãi suốt 3 năm dài. L bây giờ đã là sĩ quan, còn tôi thì là kế toán. Tết tây vừa rồi anh có về thăm tôi nhưng cũng thăm LP. LP đã gọi điện cho tôi và hẹn gặp tôi và cả L. Ba người chúng tôi gặp nhau, ngồi nói chuyện với nhau... LP rất xinh, đẹp, đó là cảm nhận của tôi. Còn L cứ ngồi mãi giấu 2 người chúng tôi và không hề nói gì. Lúc này tôi đã quyết định chia tay cùng L để L được hạnh phúc bên LP, tôi ra đi để L được hạnh phúc. Không ngờ ngày hôm sau anh lại đến nhà tôi tìm tôi, tôi không biết nói gì ngoài những lời trách mắng, xua đuổi... L rất đau khổ - tôi có thể cảm nhận được. Nhưng tức giận không thể thay đổi được gì, và thế là tôi đã làm một chuyện để muôn đới phải hối hận!!! Tôi đã gọi điện cho 1 người bạn làm chung tên Q.Q và tôi đã quen nhau mấy tháng. Tôi muốn L gặp Q để trả thù anh ấy. Khi Q đến gặp L, tôi đã tự hỏi mình tại sao lại làm như vậy? tại sao lại làm tổn thương anh ấy làm gì... Nhìn anh ấy đau khổ và lầm lũi buộc với câu nói sau cùng “ Em hãy sống cho tốt và hạnh phúc với người ta, anh sẽ ra đi mãi mãi”. Trời ơi! Tôi phải làm gì ngay lúc đó, tôi chỉ muốn giữ anh ở lại nhưng anh đã đi mất rồi không còn bên tôi nữa. Mặc cho tôi có gọi điện, nhắn tin xin lỗi xin tha thứ thì anh vẫn lạnh lùng, vẫn thờ ơ... Tôi đau khổ trong tuyệt vọng, nỗi hối hận ngày càng dâng cao. Bây giờ tôi phải làm sao để anh tha thứ cho tôi, tôi muốn được ở bên anh như lúc xưa... Nhưng tất cả đã quá muộn màng....! |
| Bạn đọc SHARE |
|
|
|
|
|
|
|
|
Xem các bài viết theo ngày |
|
|
|