Khi nghe
câu chuyện của các teen "dạt vòm” trở về, chúng tớ không khỏi rùng mình vì
những gì các bạn ấy đã trải qua…
Cuộc chạy
trốn kinh hoàng
Câu
chuyện chạy trốn của bạn Trần Thị M. (lớp 12A8, trường THPT Kinh Môn II, Hải
Dương) trên chuyến xe đến cửa khẩu Trung Quốc đến nay vẫn còn được nhiều người
biết chuyện nhắc đến.
Bị ba mẹ
cấm quen người yêu, M. cạy tủ của bố để lấy một triệu đồng cùng người yêu bắt
xe xuống Hải Phòng sống cùng nhau. Sau bốn ngày, "tài sản” của cả hai đã cạn
kiệt, lợi dụng lúc M. đi vắng, anh người yêu lén trả phòng trọ và mang tất cả
đồ đạc đi.
Đau khổ
nhưng lại không dám về nhà, M. chợt nhớ đến một người chị quen sống ở Hải Phòng
tên là Hồng. Hồng giới thiệu cho M. công việc bưng quả trong đám cưới. Đám đầu
tiên, M. kiếm được 100k quá đơn giản nên cô bạn càng tin răm rắp khi Hồng bảo
rằng, hôm sau có một đám cưới dưới Quảng Ninh, có xe đưa đón và sẽ trả công
300k. M. đồng ý ngay.
Dọc
đường, xe đón thêm một người phụ nữ tên Trinh tự xưng là người nhà của cô dâu.
Khi đến Móng Cái, Hồng nói rằng để quên đồ trên xe phải quay lại lấy, Trinh đưa
M. lên một chiếc ô tô màu đen. Lúc này, Minh mới biết mình đã bị lừa.
Vẫn còn
nhiều bàng hoàng khi nhớ lại câu chuyện này, M. kể:"Mấy người trên xe cứ tưởng
tớ không biết tiếng Trung Quốc nên tự do trao đổi với nhau mà không cảnh giác
gì. Qua những lời trao đổi, tớ lờ mờ nhận ra rằng chiếc xe đang thẳng tiến đến
cửa khẩu và tớ đang trở thành món hàng chuẩn bị được giao cho một người nào đó
bên Trung Quốc để… làm vợ bé.
Tớ bắt
đầu hoảng hốt và sợ hãi, không biết phải làm cách nào để thoát khỏi chiếc xe ma
quỷ này. May cho tớ là lúc ấy trời đã nhập nhoạng và chiếc xe đỗ lại một quán
ăn bên đường. Nhân lúc mọi người mất cảnh giác tớ chạy vụt ra khỏi quán, cứ thế
cắm đầu cắm cổ chạy mãi, nhằm thẳng hướng rừng mà chạy cho đến khi không nghe
tiếng đuổi theo nữa. Thế nhưng, lúc này, tớ mới nhận ra là mình đã… lạc trong
rừng ”.
Mấy ngày
sau đó, Minh cứ loanh quanh trong rừng mà không biết lối ra. Vừa đói, vừa rét,
M. phải hái lá rừng nhai cho đỡ đói. Khi đúng lúc kiệt sức sắp ngất đi, thì M.
gặp được các chú bộ đội.

"Giá
như, trước đây, tớ bình tĩnh suy nghĩ..." (ảnh minh họa)
Đường về
yêu thương
Sau khi
nhận được tin báo, bố mẹ M. đến đón con. "Nhìn gương mặt hốc hác của bố, và đôi
mắt sưng mọng, đỏ hoe của mẹ, tớ òa khóc, hối hận và tự trách mình sao quá nông
nỗi. Bố xoa đầu tớ, bảo: "Về được là tốt rồi!”. Không có một tiếng la mắng.
Lúc ấy,
tớ mới biết ba mẹ thật bao dung chứ không độc đoán, cay nghiệt như trước đây tớ
lầm tưởng. Giá như, trước đây, tớ bình tĩnh suy nghĩ…”, M. khóc khi tâm sự.
Còn
Nguyễn Long, một học sinh ngoan hiền của trường THPT Ngô Gia Tự (Phú Yên) cũng
đã có lần bỏ nhà đi bụi. Lúc ấy, thấy ba mẹ suốt ngày cãi nhau, Long vừa buồn,
vừa căng thẳng nhưng không biết tâm sự cùng ai.
Năm học
lớp 10, sau một lần chứng kiến cảnh ba mẹ lời qua tiếng lại, bạn lẳng lặng dắt
xe đạp ra khỏi nhà và nói dối là đi học thêm, nhưng bạn đã đạp xe cả đêm từ
thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên vào đến Nha Trang.
Sáng ngày
hôm sau, vì quá mệt mỏi Long đã chạy xe thẳng vào sân của một ngôi chùa nhỏ bên
đường, các sư ở đây đã cho bạn ăn uống để lấy lại sức, sau đó hỏi chuyện và
khuyên bạn nên gọi về nhà nhưng vì quá giận ba mẹ Long kiên quyết không đồng ý.
Hôm đó Long ngủ lại trong chùa và nghe giảng về đạo làm con.
Đúng 6
giờ tối ngày thứ ba kể từ ngày bỏ nhà đi, Long đã liên lạc với gia đình thì
biết bố mẹ vì mình đã suy sụp rất nhiều. Sau khi được tin bạn ở Nha Trang, bố
mẹ, chú bác của Long đã vào tận Nha Trang để đón Long về và cám ơn các sư ở đây
đã giúp đỡ bạn những ngày qua. Từ đó ba mẹ Long không bao giờ cãi nhau nữa, về
phần mình Long rất hối hận và tập trung vào học tập, thời gian rảnh rỗi bạn
tranh thủ phụ giúp mẹ việc nhà.
Thi rớt
đại học, xấu hổ với gia đình nên Tất Thắng (cựu học sinh trường THPT Trà Ôn,
Vĩnh Long) đã lấy 5 triệu đồng của mẹ để bỏ trốn lên Sài Gòn. Thắng xin vào làm
thợ cho cửa hàng sắt.
Một lần,
bị bụi sắt bay vào mắt phải nằm cấp cứu trong bệnh viện Triều An. Nằm trên
giường bệnh một mình, Thắng vừa tủi thân vừa nhớ đến những lần được mẹ chăm
sóc, nấu cháo hột gà giải cảm cho ăn; nhớ đến hôm ba đưa Thắng thi đại học,
đứng ở ngoài nắng chờ Thắng, ba bị sốt nặng phải đi cấp cứu ở bệnh viện…
Nhớ lại
tất cả, Thắng hối hận và gọi điện về cho ba mẹ. 12 giờ khuya, ba mẹ Thắng tất
tả đón xe lên Sài Gòn thăm con. Dù bị băng mắt, không nhìn thấy ba mẹ nhưng:
"Mình biết ba mẹ đang khóc. Mẹ nắm tay mình mà run bần bật. Ngay khoảnh khắc
đó, mình biết chắc rằng sẽ chẳng bao giờ mình lại bỏ nhà đi lần nữa ”, Thắng
ngậm ngùi kể lại.
Mong rằng
nhiều teen không phải bùi ngùi kể chuyện "dạt vòm” như các bạn trên đây.
|