loading

Đang tải dữ liệu. Xin vui lòng đợi chút xíu....

Tiếng Việt English Français
logo
Thành viên đăng nhập
Tài khoản
Mật khẩu
Đăng ký
Quên mật khẩu

Tham vấn qua thư

Tham vấn qua thư là nơi đăng những thư khách hàng đồng ý hiển thị nội dung thư lên website. Tại thời điểm này SHARE không triển khai chương trình tư vấn miễn phí qua thư nên những thư tư vấn được gửi đến sẽ không được trả lời. Mong các bạn thông cảm!

Áp lực vì mẹ kỳ vọng “quá đáng”
22/10/2009
Áp lực vì mẹ kỳ vọng “quá đáng” Tôi có lỗi rất lớn với mẹ, nhưng mẹ vẫn chưa thể hiểu tôi như mẹ hay nói. Điểm không cao, mẹ đòi bỏ đi, đòi chết, trong khi tôi chỉ mong một lời động viên: điểm không cao nhưng vẫn còn nguyện vọng 2, đâu phải là hết hi vọng?
 
Nói thật, gia đình bên nội đối xử không tốt với mẹ  tôi, nhưng mẹ đã ngậm đắng nuốt cay, đặt hết niềm hi vọng vào đứa con gái này. Các bác bên ngoại cũng rất tốt, tôi muốn gì được nấy. Ai cũng tin tôi sẽ thi đỗ ĐH, vì là học sinh trường chuyên. Nhưng điểm thi của tôi không cao, và có thể là trượt. Mẹ rất buồn và chỉ muốn tự tử. Tôi cũng không hơn gì, nhìn mẹ thì càng đau đớn hơn. Sự thực, từ lâu tôi đã nhận ra đại học chưa chắc đã là con đường thích hợp cho mình. Nhưng nếu nói với mẹ tôi muốn học nhảy, học hát, thì nhất định sẽ là "hát hò gì?" hay "mày không hợp với mấy trò đó". Mẹ nói tôi ngồi máy tính suốt nên học hành sa sút, tôi không phủ nhận lỗi của mình, nhưng mẹ đâu biết một điều: hát (dù tôi không biết rõ tiếng Hàn) và nhảy theo những bài hát tôi thích đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Chỉ những lúc ấy, tôi mới thấy nhẹ nhõm, thoải mái, được là chính mình; chỉ những lúc ấy tôi mới có nụ cười thực sự, mới có cảm giác về cuộc sống, sau những trận cãi vã của bố mẹ. Mẹ luôn nói không tạo áp lực cho tôi, nhưng chính sự quan tâm, kì vọng quá mức của mẹ và mọi người đã khiến tôi thấy trọng trách đè nặng trên vai mình. Tôi có lỗi rất lớn với mẹ, nhưng mẹ vẫn chưa thể hiểu tôi như mẹ hay nói. Điểm không cao, mẹ đòi bỏ đi, đòi chết, trong khi tôi chỉ mong một lời động viên: điểm không cao nhưng vẫn còn nguyện vọng 2, đâu phải là hết hi vọng? Rốt cuộc trong đầu mẹ vẫn chỉ là cái danh học sinh giỏi trường chuyên. Mẹ, mẹ đã không nhìn thấy những vết rạch mờ trên cổ tay con... Tôi phải làm gì đây khi ý nghĩ về cái chết cứ lởn vởn trong đầu?..

Trả  lời

Chị  xin chân thành chia sẻ với em nối buồn và áp lực mà em đang phải trải qua khi mối quan hệ với mẹ  không có sự thoải mái và mong muốn về  nghề nghiệp của em không được ủng hộ. 

Điểm thi không cao, điều đó em không hề muốn và em cũng càng không muốn mẹ buồn. Nhưng có vẻ như em đang có cảm giác mình phụ sự chờ mong của mẹ, của mọi người và điều đó khiến em càng cảm thấy nặng nề hơn và nghĩ đến cái chết. Có phải em đã từng tự rạch tay mình? Có lẽ nhiều lúc em thực sự cảm thấy bế tắc và không muốn sống nữa nhưng chị mong là em sẽ bình tĩnh trở lại để suy nghĩ và tìm ra lối đi cho những vấn đề này. Em cũng biết là cả em và mẹ đều có lỗi khổ riêng mà hai người chưa thể hiểu rõ khiến mối quan hệ mẹ - con mới khó khăn như hiện nay. Nếu mẹ hiểu được cho em chắc mẹ sẽ ứng xử khác và sẽ càng thương em nhiều hơn. Vì vậy chị nghĩ rằng ngoài việc em tự giúp mình thoát khỏi sự bế tắc hiện nay thì em giúp chính mẹ em cũng là một điều rất có ý nghĩa cho cả em và mẹ, em nghĩ sao về việc này?

Hãy giả  thử nếu em không còn trên đời này nữa thì  mẹ em sẽ như thế nào? Chị cảm nhận thấy em là người có ý nghĩa to lớn trong cuộc sống của mẹ hiện nay nên nếu em có vấn  đề gì liệu mẹ có lại tự dằn vặt và đổ lỗi cho bản thân mẹ không? Và liệu mẹ có còn mong muốn sống nữa không?...

Như trong thư em tâm sự, mẹ không nhận được sự  đối xử tốt từ gia đình bên nội, mẹ đã phải ngậm đắng nuốt cay và đặt niềm hy vọng lên em. Điều đó cho thấy em cũng đã phần nào hiểu mẹ vậy em có nghĩ là mình cũng nên thông cảm với mẹ, với sự khó khăn mẹ đã phải trải qua trong cuộc sống? Dù em đang cảm thấy rất áp lực, rất stress nhưng có lẽ nên nhìn những điều mẹ đang tạo áp lực cho mình như là những vấn đề khó khăn, nỗi khổ của chính mẹ và cần sự giúp đỡ của em thì em thấy sao? Em nghĩ thế nào về việc em sẽ là người chủ động trong việc giúp mẹ bình ổn, động viên mẹ, chia sẻ với mẹ để mẹ hiểu mình hơn và điều đó cũng là giúp chính em nữa?

Lúc này là  thời điểm rất cần nghị lực sống của em, cuộc sống luôn tạo ra những thách thức để thử lòng người, đừng để những khó khăn như những con sóng quật ngã mình mà hãy mạnh mẽ cùng mẹ  bước qua những con sóng đó. Chị tin rằng khi bước qua được các con sóng này em sẽ cảm nhận được nhiều điều ý nghĩa hơn trong cuộc sống cũng như trong tình cảm mẹ con. 

Mong những điều bình an, tốt lành luôn ở bên em!

Minh Châu - Nhà tham vấn của SHARE

SHARE
Lượt xem: 786 Gửi cho bạn bè Gui cho ban be Bản in print
Nguyễn Thanh Huyền Nguyễn Thanh Huyền(22/02/2010 2/22/2010 8:37:54 PM)
nuhoncuagioxanh@yahoo.com
Tôi hiểu và thông cảm với bạn. Nhưng mẹ của tôi không nhận được sự đối thiếu công bằng của gia đình bên nội vì bà ra ở riêng từ rất lâu và thành đạt nhất trong họ. Nhưng mẹ luôn áp đặt tất cả mọi suy nghĩ của mẹ vào tôi, nếu mẹ nói cái áo ấy xấu thì tôi không được nói cái áo ấy đẹp. Và rất nhiều điều như thế, từ rất lâu mẹ không thể hiểu tôi, và không hề biết trong đầu tôi nghĩ cái gì. Khi nghe bạn bè tự hào rằng có thể tâm sự với mẹ thì tôi chỉ biết ngậm ngùi tủi thân. Tôi cũng như bạn, mẹ muốn tôi làm giáo viên và chọn đúng một trường sư phạm để tôi thi. Tôi đã nói muốn làm luật sư và mẹ nói tôi không thể làm được, tôi noi sẽ thi vào trường kinh tế mẹ nói " mả nhà mày không phát thế đâu!". và rồi tôi trượt, tôi học khong dốt, tôi nghĩ nếu như tôi không chịu cái áp lực thi trường mình không muốn thì có lẽ tôi không như thế. Và rồi khi nguyện vọng, mẹ chọn một trường cho tôi đi, cũng vất vả nhưng tôi mang bao nhiêu sách đi theo mong học và thi lại. Mẹ nói đừng có mà nghĩ đến việc thi
Viet Viet(17/03/2010 3/17/2010 8:22:09 PM)
congviet@gmail.com
Cá nhân tôi nghĩ rằng Share nên để chế độ ẩn email của người comment để đảm bảo quyền riêng tư của họ, nhất là với những thông điệp tế nhị. ===> SHARE: Cảm ơn góp ý của anh Công. Chúng tôi sẽ quan tâm đến khía cạnh anh vừa đề cập để điều chỉnh về mặt kỹ thuật trong trường hợp khách hàng có nhu cầu ẩn địa chỉ email của mình.
Gửi bình luận của bạn
Họ tên:  
Email:  
Nội dung:
Xem các bài viết theo ngày calendar
Các bài mới hơn:
bullet Lấy lại niềm tin vào cuộc sống? (12/12/2009)
Các bài đã đăng:
bullet Tình tuổi trung niên - vẫn chẳng ngớt giận hờn (21/09/2009)
bullet Bạn gái em - Ôi thật khó hiểu! (19/09/2009)
bullet Làm gì khi lo lắng có thai? (16/09/2009)
bullet Xem phim "cấp 3" và việc kiềm chế bản thân (29/08/2009)
bullet Người yêu thờ ơ nhưng đã có "chuyện ấy" (26/08/2009)
bullet Chuyện tình buồn (14/08/2009)
bullet Trượt đại học - Mẹ suy sụp - Tôi phải làm gì ngoài tìm đến cái chết? (30/07/2009)
bullet COUNSELING ETHICS (15/07/2009)
bullet Em có bị đồng tính không? (06/07/2009)
bullet Em trai tôi lười học, chơi bời … (23/06/2009)
Tham vấn trực tuyến
Tham vấn tâm lý 1
Tham vấn tâm lý 2
Online 85
Visitor 886247
Số 16 ngách 371/9 - ngõ 371 đường La Thành - Đống Đa - Hà Nội Fax : (84 4) 3 514 9496
Tài trợ thiết kế: Thạc sĩ lâm sàng thực hành B. Tuyet Brown Tel : (84 4) 3 514 9499 / (844) 22 11 6989
Công ty CP Tham vấn, Nghiên cứu và Tâm lý học Cuộc sống