... bé học lớp ba tự nhiên đau bụng vào ngày đầu tiên
đến trường mới… Nhìn con bồn chồn, lo lắng đã đau lòng lắm rồi, nhưng có phải
càng đau lòng hơn nếu bạn không biết chắc liệu con mình có đang lo lắng quá mức
và cần được giúp đỡ hay không.
Dấu hiệu
cho thấy bé đang bồn chồn, lo lắng
Khác biệt
giữa lo lắng bình thường với chứng rối loạn lo âu là ở mức độ nghiêm trọng của
chúng. Bồn chồn, lo âu là một phản ứng tự nhiên khi gặp hoàn cảnh nguy hiểm hay
áp lực; nhưng một đứa trẻ có thể cần phải được chữa trị nếu sự bồn chồn bứt rứt
này vượt ra ngoài khuôn khổ bình thường, kéo dài, hoặc nếu nó gây tác động xấu
đến cuộc sống và sự phát triển lành mạnh của bé. Nếu bé lo có chuyện gì xảy ra
với cha mẹ, bé có thể sẽ không chịu rời cha mẹ ra hoặc khó ngủ; nếu không ngừng
lo bị bệnh, bé sẽ thường xuyên tìm kiếm sự đảm bảo, an ủi và rửa tay liên tục…
Một đứa
trẻ bị sự lo lắng trấn áp sẽ không nhận ra được rằng hầu hết những nỗi lo ấy là
vô căn cứ hoặc đang bị cường điệu hóa, và có thể trẻ không thể hiện những cảm
xúc của mình ra được, trừ khi qua hành vi, tìm cách tránh né yếu tố gây ra điều
đó. Nếu một đứa trẻ từ chối tham gia vào các hoạt động mà những đứa trẻ khác
yêu thích; nếu bé quấy khóc ăn vạ khi chuẩn bị đi khám răng hoặc đi bác sĩ; nếu
bé bị bệnh vào tối Chủ nhật, hoặc mất quá nhiều thời gian ở phòng y tế của
trường… chứng rối loạn lo âu nghiêm trọng có thể là thủ phạm.

Hãy chú ý
nếu con bạn tỏ ra "cực kỳ đau khổ" khi phải xa bố mẹ (Ảnh: Inmagine)
Rối loạn
lo âu chia cách
Nếu viễn
cảnh bị chia cách với cha mẹ hoặc người chăm sóc khiến đứa trẻ cực kỳ đau khổ,
bé có thể đang bị rối loạn lo âu chia cách. Khó khăn trong việc chia ly là bình
thường trong giai đoạn thơ ấu, nhưng nó sẽ trở thành rối loạn nếu sợ hãi và lo
lắng gây trở ngại cho việc đứa trẻ có những hành vi phù hợp với lứa tuổi như
chịu để cho cha mẹ rời khỏi tầm mắt khi được 18 tháng tuổi hoặc chịu đến trường
ở tuổi lên 7.
Một đứa
trẻ lo lắng chia cách có thể gặp nhiều khó khăn khi nói lời tạm biệt với cha
mẹ, khi ở một mình một tầng nhà, hoặc đi ngủ trong căn phòng tối… vì bé sợ điều
gì đó sẽ xảy ra với gia đình hoặc với chính bản thân nếu tách rời nhau ra. Bé
có thể thấy đau bụng, đau đầu và chóng mặt do lo lắng về chuyện chia ly. Bé có
thể tránh né việc đi chơi với bạn bè hoặc đi ăn sinh nhật; ở nhà, bé sẽ bám
dính lấy bố mẹ…
Rối loạn
lo âu tổng quát
Nếu một
đứa trẻ dường như lo lắng quá nhiều, quá thường xuyên về những điều bình thường
xảy ra hàng ngày, bé có thể đã mắc chứng rối loạn lo âu tổng quát. Loại lo lắng
này thường tập trung vào kết quả học tập hoặc thể thao – "Mình có qua được các
bài kiểm tra không?” "Rủi mình chơi không tốt thì sao?” "Mình có đậu vào trường
đại học tốt được không?” Tất cả những điều đó có thể khiến trẻ lao đầu vào học
hành hoặc luyện tập, tự trở thành "nhà độc tài” với chính bản thân mình.
Trẻ em bị
rối loạn lo âu tổng quát không ngừng lo lắng về khả năng đáp ứng các kỳ vọng
của mình và có xu hướng tìm kiếm sự bảo đảm để làm dịu nỗi sợ hãi. Stress có
thể khiến đứa trẻ cứng nhắc và dễ cáu kỉnh, dẫn đến các triệu chứng thể chất
bao gồm mệt mỏi, đau bụng, và nhức đầu.
Chứng ám
ảnh sợ hãi
Nếu một
đứa trẻ bình thường không hay lo lắng nhưng lại sợ hãi quá mức một đối tượng
hoặc tình huống cụ thể, bé có thể đã mắc chứng ám ảnh sợ hãi đặc biệt. Nỗi sợ
hãi làm tê liệt cả người này sẽ thể hiện khi bé phải đối mặt với điều đó – chó,
chú hề, tiếng động lớn, nước, côn trùng, bóng tối… – một cách trực tiếp hoặc
gián tiếp, chẳng hạn như nhìn thấy một hình ảnh hoặc nghe một bài hát về nó.
Trẻ em bị
mắc nỗi sợ cụ thể sẽ dự đoán và tránh né những điều gây nên sự sợ hãi của
chúng, đồng nghĩa với việc tự hạn chế mình khỏi nhiều loại hoạt động. Chúng có
thể khóc quấy hoặc làm mình làm mẩy lên để tránh các đối tượng gây sợ hãi, hoặc
gặp những triệu chứng cơ thể như run rẩy, chóng mặt, đổ mồ hôi.

Trẻ lớn
một chút thường bị áp lực mình sẽ bị đánh giá không tốt (Ảnh: Inmagine)
Rối loạn
lo âu xã hội
Hầu hết
trẻ em đều có lúc nhút nhát hoặc thiếu tự tin, nhưng khi một đứa trẻ (thường là
một thiếu niên) quá lo lắng về việc gây ra chuyện đáng xấu hổ hoặc sẽ bị đánh
giá tiêu cực, chúng có thể đã mắc chứng rối loạn lo âu xã hội. Sợ gây chuyện gì
đó bị người khác chê cười có thể khiến trẻ trở nên không thích đi học hoặc né
tránh các tình huống xã hội khác, và khóc lóc hoặc làm mình làm mẩy khi bị bắt
đi.
Một số
trẻ em mắc chứng lo âu xã hội tập trung ở việc thể hiện trước đám đông – chẳng
hạn như phát biểu trong lớp học, gọi món tại nhà hàng hay mua sắm trong các cửa
hàng. Một số trẻ khác cũng lo lắng trong các tình huống xã hội ngay cả khi
không ở tâm điểm chú ý, khiến sợ đi học, sợ ăn ở nơi công cộng hay sử dụng nhà
vệ sinh công cộng.
Cấm khẩu
có chọn lọc
Nếu một
đứa trẻ nói nhiều trong gia đình nhưng lại hiếm khi mở lời ở trường học và các
tình huống xã hội khác, bé có thể bị "cấm khẩu” có chọn lọc. Phụ huynh và giáo
viên đôi khi xem sự im lặng này là cứng đầu bướng bỉnh, nhưng thực ra đứa trẻ
đã bị tê liệt bởi sự thiếu tự tin.
"Cấm
khẩu” có chọn lọc có thể khiến trẻ hết sức khổ sở – bé không thể giao tiếp ngay
cả khi đau đớn hoặc cần kíp – và việc này có thể ngăn cản bé tham gia vào các
hoạt động của trường lớp hoặc các họat động khác. Một số trẻ dường như đông
cứng người lại như con nai bị rọi đèn khi được gọi phát biểu; những trẻ khác sẽ
sử dụng cử chỉ, nét mặt, và gật đầu để giao tiếp chứ không chịu nói. Thậm chí
ngay cả ở nhà, một số trẻ sẽ rơi vào im lặng khi có mặt bất cứ ai không phải
thành viên trong gia đình.
Rối loạn
ám ảnh cưỡng chế (OCD)
Nếu một
đứa trẻ ngập trong nỗi sợ hãi mãnh liệt và cảm thấy bắt buộc phải thực hiện các
nghi thức lặp đi lặp lại để xua chúng đi, trẻ có thể đã mắc chứng rối loạn ám
ảnh cưỡng chế. Trẻ em mắc chứng OCD bị xâm chiếm bởi những suy nghĩ không mong
muốn và nỗi sợ hãi (ám ảnh) mà chúng phải tháo gỡ hoặc trung hòa bằng những
hành động lặp đi lặp lại (cưỡng chế).
Nỗi ám
ảnh thường gặp là sợ dơ bẩn, sợ bản thân hoặc người thân bị tổn hại, sợ chính
mình sẽ làm gì đó khủng khiếp. Trẻ rửa tay, khóa đi khóa lại cửa ra vào, hoặc
chạm vào các bộ phận trên cơ thể đối xứng nhau để trung hòa sự sợ hãi và làm
cho bản thân cảm thấy thoải mái. Chúng cũng có thể liên tục đặt câu hỏi để tìm
kiếm sự trấn an, và yêu cầu những người khác tham gia vào các "thủ tục” của
chúng.

Hãy kiên
trì giúp con vượt qua những âu lo (Ảnh: Inmagine)
Làm gì
nếu con của bạn cần giúp đỡ
Bước đầu
tiên trong việc tìm kiếm sự giúp đỡ cho trẻ là định bệnh, bạn nên theo dõi các
hành vi khiến bạn lo lắng và thời điểm chúng xảy ra để giúp xác định nguyên
nhân khả dĩ. Việc theo dõi và điều trị phải được tiến hành lâu dài chứ nếu chỉ
chẩn đoán và điều trị chớp nhoáng không thôi thì không đủ để giải quyết được
vấn đề gì cả.
Khi lựa
chọn một chuyên gia để điều trị cho con, tốt nhất bạn nên tìm người nào đó được
đào tạo để làm việc với trẻ em – một bác sĩ tâm thần trẻ em hoặc thanh thiếu
niên có chuyên môn, hoặc một nhà tâm lý học được cấp giấy phép. Các bác sĩ phải
giải thích được rõ ràng những gì quá trình điều trị đòi hỏi, hiệu quả của
chúng, tại sao đề nghị đưa vào, và mức độ chuyên môn và kinh nghiệm họ từng
trải qua với phương pháp đó. |