Xem phim, đọc
báo, thấy một chuyện gì đó, chị lại hỏi chồng: "Anh à, anh có nhớ hồi đó…”.

Anh từ từ
hạ tờ báo xuống, gỡ cặp kính, nhìn vợ một lúc như cố lục lọi trí nhớ, rồi lắc
đầu: "Không, nhớ sao nổi mà nhớ”. Tới đoạn này thì mấy đứa nhỏ nhìn nhau, nháy
nhó rồi tản ra chỗ khác vì biết thế nào chiến sự cũng bùng nổ.
Đầu tiên,
chị nhắc lại "cái lần đó” bằng một giọng kể ai oán. Khổ, thường là chị nhớ
chuyện không vui, cãi cọ với người này, xích mích với người nọ, mấy chuyện ai
nghe cũng mệt. Chồng chị còn mệt hơn vì những chuyện đó đa phần dính dáng đến
anh và bà con, bạn bè, chiến hữu của anh. Câu kết của chị bao giờ cũng là:
"Phải rồi, anh làm sao nhớ được. Chỉ mình em chịu khổ, chịu đau…”.
Thế là
anh nổi nóng, cầm tờ báo quăng xuống ghế cái phạch, hầm hầm bỏ đi. Lẽ ra đã có
những giờ phút thoải mái bên nhau thì chị lại phá hỏng. Đã xong đâu, sau đó chị
lại sụt sùi, cảm thấy cô đơn vì không được chồng con chia sẻ những buồn vui.
Cảm giác ấy kéo dài và thường xuyên trở đi trở lại… đến mức có lúc chị gần như
bị trầm cảm, ám ảnh bởi suy nghĩ trong nhà không một ai thương chị.
Chị tự
hỏi, không biết mình sẽ ra sao nếu như không có cái ngày Kiểu - cô bạn thời học
phổ thông - trở về thăm quê hương sau mười mấy năm theo chồng ra nước ngoài
sinh sống. Chị bất ngờ nhận được điện thoại vào một buổi tối, khi cả nhà đang
ăn cơm. Kiểu nói ngày mai đến thăm chị, sẽ đem theo sôcôla là món mà chị rất
thích. Chị lúng túng ờ à. Cúp máy. Bọn trẻ ngạc nhiên hỏi, sao vậy mẹ? Chị thú
thật, ngày xưa chị từng có lần đối xử không tốt với bạn, đã không cho mượn tiền
trong lúc bạn khó khăn mà còn nói với nhiều bạn khác là không được tin bất cứ
lời nào Kiểu nói. Hôm sau Kiểu đến, chị xin lỗi bạn, hỏi có thật là bạn không
giận chị chút nào không? Bạn nói lúc đó có giận, nhưng rồi quên, giờ chị nhắc
lại mới nhớ. Con người ai chẳng có lúc lỗi lầm, trừ cái đoạn đó ra thì chị vẫn
là bạn tốt. "Phải quên mới sống vui được”, nói xong, Kiểu cười.
Tiễn bạn
ra về, chị ngồi thừ cả giờ đồng hồ. Chị nhớ lại, mình cũng có nhiều lỗi lầm với
chồng. Vô số lần chị ghen bóng ghen gió khiến anh ê chề mặt mũi với bạn bè,
hàng xóm. Lần anh đi nhậu xỉn về, chị nhất định không mở cửa, khiến anh phải
nằm ghế đá ngoài hàng hiên, may mà không trúng gió. Nhiều lần anh muốn lấy một
khoản tiền tiết kiệm để giúp đỡ bà con họ hàng bên mình đều bị chị từ chối
thẳng thừng, buộc anh phải vay mượn rồi kiếm việc làm thêm để trả nợ. Sau đó ít
lâu, khi chị khóc ngất, xỉu lên xỉu xuống vì bị giật hụi, anh lại là người nâng
đỡ, an ủi chị "mình còn khỏe mạnh, cố gắng làm lụng kiếm lại mấy hồi”. Với bọn
trẻ thì không biết bao lần chị đã mắng oan con, xả những trận đòn vô cớ lên con
vì bực bội chuyện cơ quan, vì giận chồng hay đi nhậu…
Liệt kê
một lúc, chị mới thấy mình quá may mắn vì chồng con đã quên hết mọi việc, hình
như họ chỉ thấy ở chị sự hy sinh, chịu khó của một người mẹ, người vợ. Nếu họ
cũng hay kể lể như chị chắc mái ấm này đã sớm ra tro. Ngẫm nghĩ, chị thấy bạn
nói đúng: "Phải quên mới sống vui được”. Vậy mà lâu nay chị cứ nhớ, lại còn bắt
người thân của mình phải nhớ theo. Chẳng ai cảm thấy vui khi ngồi nghe người
khác kể lể dông dài những chuyện buồn, đã vậy còn cứ phải nghe đi nghe lại
nhiều lần lỗi lầm của mình. Nói cách nào đó, lâu nay chính chị chứ không ai
khác đã làm ô nhiễm môi trường sống của gia đình mình. Có ai bắt chị nhớ mãi
những chuyện buồn đâu, chị có quyền quên để không chỉ bản thân được sống vui,
sống khỏe mà cả nhà cũng được hưởng chung bầu không khí an lành. Chị nghĩ vậy,
thấy mình chợt sáng ra, thanh thản lạ...
|